AQ chính truyện

Lỗ Tấn là một nhà văn suốt đời đấu tranh cho chính nghĩa, có tiếng tăm trên thế giới. Văn chương Lỗ Tấn còn đấy, như là một lời minh chứng cho những trăn trở của ông.
Trong tập này, Trương Chính (người dịch và giới thiệu) đã chọn in một số truyện và một số tạp văn của ông, qua đó bạn đọc có thể biết ý nghĩ của ông về xã hội và con người Trung Quốc, về đường lối nhân dân Trung Quốc phải theo để giải phóng đất nước, đập tan những xiềng xích mà phong kiến và đế quốc tròng vào cổ, đồng thời xây dựng cuộc sống mới, một cuộc sống đáng gọi là cuộc sống. Những tác phẩm này, Lỗ Tấn viết cách đây gần nửa thế kỷ, điều ngạc nhiên là, bây giờ đọc, chúng ta có cảm tưởng như ông mới viết hôm qua, và mũi nhọn chĩa thẳng vào chính những người đang lợi dụng tên tuổi ông để che đậy những âm mưu xảo quyệt của họ…

“… Đồ làm giặc! Thằng này, mày…

Cái đòn tre cứ nhằm đầu AQ mà bổ xuống. AQ đưa hai bàn tay lên ôm đầu, thành ra đòn tre cứ đánh vào mấy đốt ngón tay đau nhói. AQ chạy thẳng ra khỏi nhà bếp, đòn tre vẫn bổ vào lưng một thôi khá lâu. “Oẳng pa tàn”. Cậu Tú dùng tiếng quan thoại chửi theo.

AQ chạy vào nhà giã gạo, đứng một mình còn thấy ngón tay tê đi, và còn nhớ ba chữ “Oẳng pa tàn”!… “Oẳng pa tàn”!… Câu chửi bằng tiếng quan thoại này ở làng Mùi xưa nay chưa hề ai dùng, chỉ có những người tai mắt hay lui tới cửa quan mới dùng đến, cũng vì thế có vẻ đáng sợ hơn tất cả những tiếng chửi khác, và do đó đã để lại trong đầu óc AQ một ấn tượng rất sâu sắc. Vả lại lúc đó. AQ cũng đã quên bằng cái ý nghĩ về “đàn bà” lâu nay vẫn ám ảnh tâm hồn y. Nhưng sau trận đòn trận chửi đó AQ cho câu chuyện như thế cũng gọi là yên đi, và cảm thấy chẳng có gì đáng lo nghĩ nữa. Y lại cứ đi giã gạo như thường. Giã được một chốc, y thấy bức, nghỉ tay, sẽ cởi áo ra.

Đang cởi áo thì nghe ngoài kia có tiếng xôn xao. Sinh bình AQ vẫn thích xem những đám ồn ào. Tức thì y lần tiếng ồn ào ra xem, cứ thế lần mò vào nhà Cụ Cố. Giời nhá nhem nhưng y cũng nhận thấy trong đám người tấp nhập xôn xao đó, có cả bà Cụ Cố đã hai ngày trời không có hột cơm nào trong bụng, cả thím Bảy Tràu nhà bên cạnh, cả hai bác Triệu Bạch Nhẫn, Triệu Tư Thần, hai người bà con chính tông của nhà Cụ Cố.

Mờ Tú dắt tay vú Ngò ra khỏi buồng nhà dưới, miệng nói:

– Nào, vú cứ ra ngoài này, chuyện gì mà lẩn vào trong buồng, định…

Thím Bảy Tràu đứng cạnh cũng nói gom:

– Thì ai chả biết nước là người chính đính? Không thể như thế mà lại định làm liều!

Vú Ngò chỉ nức nở khóc, miệng lẩm bẩm, chẳng ai nghe rõ ra cái gì cả.

AQ nghĩ: “Hừ vui quá! Con mẹ gái goá định giở cái trò gì thế này”. Rồi chạy đến bên bác Triệu Tư Thần, có ý dò xem câu chuyện đầu đuôi thế nào. Bỗng Cụ Cố Triệu vùn vụt chạy tới, tay cầm cái đòn tre to tướng. Thấy đòn tre đó, AQ sực nghĩ ra rằng: câu chuyện này với trận đòn hồi nãy nhất định có dính dáng với nhau. Quay mình lại y định chạy trở về gian nhà giã gạo. Bất đồ chiếc đòn tre đã chắn ngang đường về. Thế là y lại quay trở lại, đâm đầu chạy thẳng, cố nhiên là lủi ra phía cửa sau. Không mấy chốc, y đã về đến đền Thổ Cốc.

Ngồi một hồi, AQ nghe tuồng như da thịt có vẻ rờn rợn và cảm thấy rét. Số là tuy đã sang xuân nhưng thời tiết ban đêm vẫn còn chưa lấy gì làm ấm, ở trần vẫn còn khó chịu. Sực nghĩ lại cái manh áo cộc còn nằm ở nhà trọ Triệu, AQ muốn đi lấy về, nhưng lại sợ cái đòn tre của cậu Tú. Giữa lúc ấy bác khán làng đã từ ngoài cửa bước vào.

– AQ! Con mẹ mày! Cả đến người ở nhà Cụ Triệu mà mày cũng trêu ghẹo được, thật là mày làm giặc! Mày báo hại tao cả đêm hôm qua không nhăm mắt được tí nào! Con mẹ mày!…”

Dạng file: PDF

Dạng nén: RAR

Dung lượng: 168 KB 

Tác giả: Lỗ Tấn

Ngôn ngữ: Tiếng Việt

Download: [ Click Here ]

This entry was posted in Văn Học Nước Ngoài and tagged , , , . Bookmark the permalink.