Từ điển thành ngữ điển tích trung quốc – CHM

Ngôn ngữ là tin tức. Trong đời sống giao tế xã hội của nhân loại, nhờ ngôn ngữ làm môi giới, người ta mới trao đổi tình cảm, tư tưởng với nhau được. Những người khác quốc tịch, khác ngôn ngữ ắt sẽ thiếu hẳn “công cụ giao tế”, không có gì làm phương tiện trao đổi và như vậy khó thông hiểu được tin tức. Rất ít khi có trường hợp cả hai bên người khác quốc tịch đều thông hiểu ngôn ngự của nhau, và như vậy họ cần phải bổ sung bằng cách ra hiệu bằng tay, đương nhiên với phương pháp này tin tức có khi bị hiểu sai lạc hoặc có thể dẫn đến hiểu lầm hoàn toàn, “sai một li, đi một dặm”.
Sự cấu tạo của ngôn ngữ một dân tộc khá phức tạp, nó gồm nhiều môn loại khác nhau như ngôn ngữ học, từ vựng học, nghữ pháp học v.v… Thành ngữ nằm trong phạm vi Từ vựng học. Trong các hiện tượng ngôn ngữ, có loại khi sử dụng người ta không có quyền tùy ý thay đổi kết cấu tổ chức của câu mà phải tuân theo kết cấu câu đã định hình, chúng ta gọi đó là quán ngữ. Quán ngữ bao gồm Thành ngữ, Ngạn ngữ, Lý ngữ, Cách ngôn v.v… Những thành phần ngôn ngữ này làm cho ngôn ngữ nhân loại thêm phong phú nhiều màu sắc, hình tượng thêm sinh động. Điều tối kỵ của ngôn ngữ văn chương là khô khan vô vị. Trong Quán ngữ, Thành ngữ chiếm một tỉ trọng khá lớn và hầu hết đã được sử dụng quen thuộc trở thành những câu ngắn điển hình, đa số Thành ngữ kết hợp bằng 4 chữ với tổ chức đa dạng, tinh luyện, khái quát hàm chứa một (thậm chí nhiều) nội dung phong phú. Có câu có thể hiểu trực tiếp qua mặt chữ, ví dụ như các câu “Thừa phong phá lãng” (câu số 156), “Thiên la địa võng” (câu số 153), “Thiên hạ vô song” (câu số 153) v.v… Có câu cần phải hiểu tận nguồn gốc, xuất xứ, mới hiểu được và sử dụng được chính xác, ví dụ như các câu “Đông Thi hiệu tần” (câu số 43), “Hoàn bích quy Triệu” (câu số 57), “Đường lang bổ thiền” (câu số 46) v.v…

Bất cứ nguồn gốc xuất xứ bất cứ Thành ngữ nào, thường thương đều phải có bối cảnh lịch sử điển tích. Điển tích lịch sử có nguyên gốc trong các thư tích cổ và tản mát trong kho tàng thư tịch nhiều như rừng rậm của văn học cổ điển trung quốc. Đọc những xuất xứ điển tích này hết sức hứng thú và rất có ích để cho chúng ta học tập lịch sử, giúp chúng ta hiểu được phong tục tập quán cổ kim, tăng thêm rất nhiều tri thức lịch sử.

Hiểu và vận dụng được Thành ngữ tức là tránh được bệnh rậm lời vô ích và tránh được cả những ý thô lỗ không tiện nói trước mặt đối tượng mà vẫn đạt tới hiệu quả “ít lời nhiều ý”, “lời đã hết, ý vẫn còn”. Riêng với trường hợp Việt Nam, vì lịch sử văn hóa trung quốc với lịch sử văn hóa Việt Nam có mối liên hệ đặc biệt do hoàn cảnh cùng dùng chung ngôn ngữ văn tự trong hàng nghìn năm nên việc hiểu rõ và vận dụng đúng Thành ngữ điển tích Trung Quốc lại càng được coi là quan trọng hàng đầu. Trong ý nghĩa đó, chúng tôi biên dịch bộ sách nhỏ này. Vì trình độ và vì hình thức cho phép chúng tôi chỉ dám hạn định tuyển chọn một số Thành ngữ Điển tích mà theo chủ quan chúng tôi là gần gũi với văn hóa Việt Nam. Dĩ nhiên, đây chỉ là một số ít ỏi trong hàng trăm ngàn Thành ngữ Điển tích của trung quốc.

Dù còn xa mới đạt tới quy mô của một bộ Từ điển Thành ngữ Điển tích trung quốc, nhưng để tiện cho bạn đọc tra tìm, chúng tôi vẫn sắp xếp sách theo trật tự ABC quốc ngữ. Sách sẽ còn rất nhiều sai sót vụng về, mong được bạn đọc chỉ giáo thêm cho.

Viết tại Ngu Cốc, Gia Định giữa năm 1998
Nguyễn Tôn Nhan

……….

Dạng file: CHM

Dạng nén: RAR

Dung lượng:81  KB

Ngôn ngữ: Tiếng Việt

Download: [ Click Here ]

This entry was posted in Thể Loại Khác and tagged , . Bookmark the permalink.